ForMyGluco
BlogThuật ngữ← Về trang chủ

Cân nặng và thói quen

Vì sao giảm cân khó đến vậy?

· 2 phút

Một sợi thừng bện đỏ cuộn ba vòng đầy như một chiếc lò xo trước nền xám nhạt phẳng; hai đầu của nó chạy ra ngoài khung hình.

Phần lớn cái khó thì nằm ngoài ý chí: cơ thể chống lại việc giảm cân từ hai phía. Năng lượng tiêu đi tụt xuống dưới mức người ta chờ, còn các tín hiệu đói thì mạnh lên. Sức chống ấy không dừng ở vài tuần. Trong những nghiên cứu có đo, ngay cả sau một năm người ta vẫn không thấy nó về nếp cũ.

Trước hết là phía năng lượng. Cân càng giảm thì khối phải mang càng nhỏ, và năng lượng tiêu lúc nghỉ tự nhiên tụt xuống; phần ấy là phần người ta chờ. Phần không chờ là việc nó tụt xuống dưới cả mức tính được. Độ lớn thô thì như sau. Với mỗi cân giảm đi, chi tiêu hằng ngày lui chừng hai tới ba mươi calo, còn cơn thèm ăn thì tăng chừng một trăm. Người ta cũng đã báo về một sự thích nghi sâu hơn nhiều, đo thấy còn kéo dài cả nhiều năm sau. Phát hiện ấy tới từ một nhóm nhỏ tham gia một can thiệp ở mức cực đoan. Việc cái cân sau vài tháng cứ mắc lại ở cùng con số thì phần lớn có chỗ hụt này đứng sau.

Phía nội tiết tố cũng làm việc về cùng hướng. Tín hiệu no thả ra từ mô mỡ giảm đi, tín hiệu đói tới từ dạ dày thì lên, và các tín hiệu no vào cuộc sau bữa ăn thì yếu đi. Khi đo lại chính những người ấy sau một năm thì bức tranh vẫn chưa về điểm khởi đầu; cảm giác đói họ báo lại cũng còn cao. Một cơ thể đã giảm cân sinh ra một cơn đói mạnh hơn so với chính nó lúc chưa giảm. Cái ý muốn quay lại bếp vào buổi tối, khi bữa ăn mới xong được một tiếng, chính là tương ứng hằng ngày của điều đó. Nghĩa là một thứ đo được. Cảm giác tội lỗi không thêm gì lên trên cơ chế này, nó chỉ làm việc nặng thêm.

Ở người tiểu đường thì còn một lớp nữa. Một phần các họ thuốc hạ đường kéo cân lên, một phần kéo xuống; họ nào đứng ở chiều nào thì một bài riêng bàn tới. Lớp còn lại là chính đường. Nhu cầu ăn hiện ra khi tiến gần ngưỡng tụt không phải thứ để tranh luận với ý chí, mà là một sự kiện sinh lý thẳng thừng. Đợt sóng ấy khác với cơn đói thường. Nó tới đột ngột, nó không biết tới giờ ăn, và nó lui đi ít lâu sau khi người ta ăn gì đó. Bản kê từng dấu hiệu của nó thì không nằm trên trang này, mà ở mục “Làm sao nhận biết hạ đường huyết?”. Một đợt sóng như thế tới hai lần trong ngày thì tự nó viết lại kế hoạch của ngày ấy.

Giữ được số cân đã giảm là một việc khác với việc giảm. Các nghiên cứu xem giai đoạn giữ như một chuyện riêng, và kể ra những hành vi được nhắc cùng nó một cách nhất quán nhất. Cân và ghi lại đều đặn, những bữa có khẩu phần xác định, và việc theo dõi được duy trì cùng một người hay một nhóm. Việc của giai đoạn này không phải tới một cái đích, mà là giữ cho một nếp đứng vững. Để cái thắt lưng còn ở đúng lỗ của một năm trước thì cần một thứ công sức khác với công sức bỏ ra lúc giảm cân. Số cân lấy lại không phải bằng chứng của một tính cách yếu. Nó là khuôn mặt nhìn thấy được của một xu hướng đã được chờ đợi.

Nguồn

  1. Sumithran P, Prendergast LA, Delbridge E, et al. Long-term persistence of hormonal adaptations to weight loss. N Engl J Med. 2011;365(17):1597-1604.
  2. Fothergill E, Guo J, Howard L, et al. Persistent metabolic adaptation 6 years after “The Biggest Loser” competition. Obesity (Silver Spring). 2016;24(8):1612-1619.
  3. Hall KD, Kahan S. Maintenance of lost weight and long-term management of obesity. Med Clin North Am. 2018;102(1):183-197.

Bài này chỉ mang tính thông tin; nó không phải chẩn đoán, không phải chỉ định điều trị hay liều dùng. Quyết định về việc điều trị của bạn luôn là việc bàn cùng bác sĩ.

Bắt đầu cuốn sổ của riêng bạn

ForMyGluco giữ các số đo, thuốc và lịch khám của bạn ở cùng một nơi, rồi chỉ với một chạm là có báo cáo PDF để bạn mang đi khám.

Xem trên App Store →

Toàn bộ blog