Đời sống hằng ngày
Vận động
3 bài
Vận động ảnh hưởng đường huyết thế nào?Cơ đang co kéo đường huyết xuống bằng một con đường độc lập với insulin; ngay lúc co bắt đầu thì glucose đã đi vào tế bào. Tác dụng không dừng lại trong lúc vận động. Sau đó, cơ còn làm việc nhạy với insulin hơn suốt nhiều giờ. Vận động aerobic và tập kháng lực đổi bức tranh này theo những cách khác nhau. · 3 phútĐọc tiếp
Muốn glucose vào được tế bào cơ thì cần một protein vận chuyển. Tên của nó là GLUT4, và lúc nghỉ thì nó chờ bên trong tế bào, trong vách của những túi nhỏ. Khi insulin tới, các túi ấy đi về phía màng tế bào, chất vận chuyển đậu lên bề mặt, và một cánh cửa mở ra cho glucose. Còn khi cơ co thì chính sự vận chuyển ấy bắt đầu mà không cần tín hiệu insulin. Người ta gọi đó là sự chuyển vị của GLUT4, nghĩa là chất vận chuyển đi từ kho bên trong ra màng tế bào. Bản thân sự co dựng một chuỗi tín hiệu riêng, qua đợt sóng canxi bên trong tế bào và qua các cảm biến năng lượng. Cánh cửa tới được thì như nhau. Con đường thì khác.
Lằn ranh này không phải một chi tiết nằm lại trên giấy. Ngay cả khi con đường insulin đã cùn vì đề kháng insulin thì con đường co cơ vẫn tiếp tục chạy, vì hai cái mở bằng hai cái nút khác nhau. Cơ đùi của một người đang đi lên dốc tự nó mở toang cánh cửa mà insulin phải vất vả mới hé được. Vì vậy giữa buổi vận động aerobic, giá trị bắt đầu đi xuống mà không ai đụng tới liều thuốc.
Còn tác dụng dài thật sự thì bắt đầu sau khi buổi tập kết thúc. Hơi thở đều lại, mồ hôi khô đi; còn cơ thì lúc ấy bắt tay vào việc lấp lại cái kho glycogen mà nó đã dốc cạn. Việc lấp kho mất nhiều giờ, và suốt quãng ấy cơ kéo glucose từ máu về hăng hơn thường lệ. Sự nhạy insulin tăng lên sau một buổi đi bộ duy nhất trải ra trên phần lớn một ngày. Dấu của buổi vận động ban sáng vẫn còn ở đó trong bữa tối. Cửa sổ ấy cũng có mặt kia của nó. Ở người dùng insulin hay thuốc gây tiết insulin, giá trị có thể tụt xuống dưới ngưỡng, vài giờ sau buổi tập, phần nhiều là vào ban đêm. Cú tụt tới muộn không phải một sự kiện riêng. Nó là khuôn mặt lúc khuya của chính việc lấp kho ấy.
Loại vận động lại đổi bức tranh thêm một lần nữa. Tập aerobic và tập kháng lực cư xử khác nhau, cả trong buổi tập lẫn trong những giờ sau đó.
| Điểm phân biệt | Vận động aerobic | Tập kháng lực |
|---|---|---|
| Trong buổi tập | Giá trị đi về phía giảm | Giá trị đứng yên hoặc tăng một lúc |
| Sau buổi tập | Mức tăng độ nhạy rõ rệt | Ngoài mức tăng độ nhạy thì khối cơ cũng lớn lên |
| Dao động | Cú xuống sắc hơn | Những giờ sau thì ít xê dịch hơn |
Dòng nói về việc tăng trông có vẻ trái với trực giác, nhưng cơ chế của nó là điều đã biết. Các nội tiết tố đối kháng tiết ra khi gắng sức mạnh sẽ kích thích gan, và glucose ra máu; lượng ra có thể một lúc nhiều hơn lượng cơ kéo vào. Điều đó không có nghĩa là cơ không nhận glucose. Đợt ra ấy chỉ là tạm thời. Còn mức tăng độ nhạy sau buổi tập thì vẫn được dựng lên như thường.
Các buổi tập lặp lại đặt thêm một lớp nữa lên trên những điều đó. Cơ làm việc đều đặn sẽ sản xuất nhiều chất vận chuyển GLUT4 hơn; kho trong tay tế bào lớn lên, và mỗi tín hiệu insulin hay tín hiệu co đều gửi được nhiều chất vận chuyển ra bề mặt hơn. Các cánh cửa không đứng mở mãi. Ở một cơ đang nghỉ thì chất vận chuyển lại chờ trong túi. Cái được này còn đứng chừng nào việc tập còn tiếp; khi vận động đứt thì kho tụt về mức cũ trong vài ngày.
Năng lực nhận glucose của cơ không cư xử như một số dư dồn lại trong tài khoản. Cả ba tác dụng đều buộc vào sự lặp lại. Lối vào trong lúc co, độ nhạy trong những giờ sau, và cái kho chất vận chuyển lớn lên qua vài tuần. Khi nghỉ một quãng thì thứ lui đầu tiên là cái kho, và số cửa mà cùng lượng insulin ấy mở được cũng ít đi.
Vận động có gây hạ đường huyết không?Muốn vận động làm hạ đường thì phải có insulin, hoặc một thuốc ép tuyến tụy tiết insulin. Ở người dùng những thuốc như thế, cú tụt xảy ra trong hai cửa sổ riêng: trong lúc buổi tập đang chạy, và sau khi buổi tập đã xong. Cửa sổ thứ hai kéo dài tới tận giấc ngủ, và nó là cái khó nhận ra nhất. · 2 phútĐọc tiếp
Trong lúc cơ làm việc thì nó kéo glucose từ máu về. Ở một cơ chế điều chỉnh khỏe mạnh, việc tiết insulin đồng thời lui lại và gan lấp chỗ hụt. Insulin đưa từ ngoài vào thì không lùi bước ấy, và một viên thuốc ép tuyến tụy cũng không. Tác dụng đang đứng trong máu vẫn nằm nguyên chỗ, dù cơ có kéo bao nhiêu đi nữa. Vì sao đường tụt thì một bài riêng kể từ đầu. Câu hỏi ở đây hẹp hơn. Vận động thêm gì vào bức tranh ấy, phần của riêng nó?
Một trong những thứ nó thêm vào là thời gian. Cú tụt tới cả trong lúc buổi tập đang chạy, và những phút đầu của việc tập cũng thuộc vào đó. Cửa sổ thứ hai mở ra sau khi buổi tập xong, và nó dài hơn nhiều. Chừng nào cơ còn tiếp tục lấp cái kho đã dốc cạn thì tác dụng còn trải ra tới nửa ngày. Cái đuôi ấy tự lộ ra bằng một cơn đói không đúng lúc tới vài giờ sau buổi tập, hoặc bằng đôi chân bỗng nặng bất ngờ trên cầu thang.
Cường độ không xóa được hai cửa sổ ấy, nó chỉ làm rối thứ tự của chúng. Trong một cố gắng ngắn và mạnh thì giá trị lúc đó đi lên, vì các nội tiết tố căng thẳng đưa phần gan thả ra vượt lên trước phần cơ tiêu thụ. Mức tăng ấy tạm thời. Sau khi mức nội tiết tố hạ xuống thì việc lấp kho vẫn được ghi vào sổ của chính buổi tập ấy. Nghĩa là một buổi tập kết thúc bằng việc đi lên cũng để lại sau nó một cái đuôi dài. Với người không nhìn thấy buổi tập thì cả thời lượng lẫn cường độ phần lớn rút xuống thành vài từ nói lại sau đó. Còn phần nằm ngoài mấy từ ấy thì cái đuôi tới sau vài giờ sẽ cho thấy.
Vận động còn kéo thêm một tấm màn. Mồ hôi, tim đập nhanh và chân run đều nằm trong các cảnh báo sớm của cú tụt, nhưng trên một cơ thể đang chạy thì cả ba vốn đã có sẵn. Mồ hôi làm ướt lưng và mồ hôi do cú tụt mang tới thì không tách được khỏi nhau. Thứ không nằm sau tấm màn là những gì tới từ việc não thiếu nhiên liệu. Từ ngữ quẩn quanh trong miệng, lạc lối trên một con đường quen, tay và chân không ăn khớp với nhau. Những thứ này thì chạy bộ không sinh ra.
Giờ giấc định ra chỗ mà cái đuôi sẽ rơi xuống. Cái đuôi của một buổi tập làm lúc xế chiều rơi đúng vào giấc ngủ, tức là vào cái khoảng của ngày mà không ai nhìn tới. Phần lớn những cú tụt trôi qua trong giấc ngủ thậm chí không đánh thức ai. Một cơn đau đầu còn lại tới sáng, hay một lần thức dậy mà không thấy được nghỉ ngơi, có thể là bản ghi duy nhất của đêm ấy. Toàn bộ những dấu vết ấy thì bài về hạ đường huyết ban đêm gom lại. Sổ sách của vận động không khép lại ở buổi tập, mà ở những giờ đi theo sau nó.
Vận động trong ngày nghĩa là gì?Vận động trong ngày là tổng của mọi thứ không được tính là thể thao: đứng, việc nhà, cầu thang, đi tới đi lui trong lúc nói chuyện. Cái tổng ấy để lại một dấu đo được trên đường huyết. Còn bản thân việc ngồi liền không nghỉ lại là một gánh riêng. Vì không cần phòng tập nên vùng này mở cho tất cả. · 3 phútĐọc tiếp
Tập luyện là một việc có kế hoạch. Nó lặp lại và đòi một khoảng thời gian riêng. Còn vận động trong ngày là mọi thứ nằm ngoài nó. Đứng dậy khỏi ghế, đứng khi rửa bát, xách giỏ quần áo giữa các tầng, đi lại giữa các kệ siêu thị, cúi xuống buộc dây giày. Nhìn từng cái một thì chẳng cái nào có vẻ làm nên việc. Còn cái tổng của chúng lại là khoản lớn nhất trong ngân sách vận động của một ngày. Việc cơ kéo glucose từ máu là chuyện riêng; chuyện ở đây là những mảnh nhỏ ấy rải ra trong ngày như thế nào.
Việc ngồi liền không nghỉ có tác động riêng. Trong một thử nghiệm với người lớn có tiểu đường tuýp 2, tám giờ ngồi được cắt theo hai cách. Một là cứ nửa giờ thì đi bộ nhẹ vài phút. Hai là cũng tần suất ấy nhưng làm vài động tác kháng lực đơn giản tại chỗ. Ở cả hai nếp, đáp ứng glucose và insulin sau bữa đều thấp hơn rõ rệt so với ngồi liền. Cái được không tới từ quãng đường đã đi, mà từ việc cắt vụn cái sự ngồi.
Rồi chính sự cắt vụn được đem đo. Bức tranh đổi. Trong một bố trí theo dõi bảy mươi người lớn qua ba nếp khác nhau, các nhánh như sau. Chín giờ ngồi liền; ngồi sau một lần đi bộ nửa giờ; và những lần đi bộ ngắn gần hai phút, cứ nửa giờ một lần. Nhánh có nghỉ giữa chừng vượt cả nhánh ngồi liền lẫn nhánh một buổi tập, xét trên đường cong glucose và insulin sau bữa. Ở triglyceride thì thứ tự lật ngược; ở đó một lần đi bộ dài lại nổi lên trước. Nghĩa là tập một buổi buổi sáng rồi ngồi hết các giờ còn lại thì khác với việc rải cùng lượng vận động ấy ra cả ngày.
Vận động trong ngày có một điểm riêng. Đó là khả năng tiếp cận. Không cần phí thành viên, không cần dụng cụ, không cần đường đi và không cần một khoảng thời gian dành riêng. Cầu thang tạo ra khác biệt ngay cả khi chỉ một tầng. Dù vậy, phần lớn những ví dụ này đặt gánh lên bàn chân. Khi có trục trặc ở bàn chân, có bệnh thần kinh hay có hạn chế vận động thì cầu thang và việc đứng lâu có thể không tiện. Vì thế các hướng dẫn cũng kể những thứ tương ứng làm được khi ngồi: dạng chân ở tư thế ngồi, vươn tay lên quá đầu. Vì thứ mở cánh cửa là việc cơ vào cuộc, nên những lựa chọn ấy cũng thuộc về bức tranh.
Vậy bao nhiêu thì đủ? Câu hỏi rất thường gặp. Các hướng dẫn đặt điều đó vào một khung theo tuần. Với vận động aerobic cường độ vừa hoặc cao thì họ nhắc tới một trăm năm mươi phút mỗi tuần trở lên; rải ra ít nhất ba ngày, không để khoảng trống dài hơn hai ngày. Tập kháng lực không thay được khoảng thời gian ấy, nó được tính riêng, hai hoặc ba lần mỗi tuần. Các khối ngồi dài cũng là một mục riêng. Người ta nói tới việc cắt chúng ít nhất mỗi nửa giờ một lần. Khoảng này từng được rút ngắn. Một lần thôi. Các hướng dẫn ngày xưa còn dung thứ những khối dài hơn nhiều; bản sửa đổi mười năm trước đưa nó về nửa giờ, và từ đó tới nay nó vẫn đứng ở đấy.
Tổng của những vận động nhỏ không thay được một buổi tập lớn. Thứ làm tăng thể lực và khối cơ chính là buổi tập ấy. Việc của vận động trong ngày thì khác. Nó bẻ gãy những đường thẳng dài bên trong một ngày. Bức tranh nhìn thấy trên màn hình đo là do hai việc ấy cùng dựng nên.
Bài này chỉ mang tính thông tin; nó không phải chẩn đoán, không phải chỉ định điều trị hay liều dùng. Quyết định về việc điều trị của bạn luôn là việc bàn cùng bác sĩ.